She (1)


Gái


She
May be the face I can't forget
The trace of pleasure or regret
May be my treasure or the price I have to pay


Bài này tớ viết theo phong cách văn bựa, học của bác Phọt phẹt và bác An Hoàng trung tướng. Bạn nào không biết xin mời hỏi thằng google bạn tớ.

Gái ở đây không có nghĩa là ... gái gọi như các chú đang nghĩ, gái ở đây nghĩa là con gái, nguyên bản tiếng Anh: ladies, nhá. Với tất cả sự trân trọng, nâng niu và yêu thương.

Anh vốn là 1 thằng con trai, là con trai thì thích gái, ấy là lẽ dĩ nhiên. Trừ các bạn không thẳng.

Thích gái là 1 chuyện, được gái thích lại là chuyện khác, có khi chả liên quan gì. Nói chung thì gái cũng chả thích anh lắm, chắc trông anh hơi ngố, hoặc tính tình anh vớ vẩn. Thực ra anh cũng chả quan tâm lắm, đằng nào giờ cũng có vợ rồi, còn hơn khối chú đẹp trai khoai to mồm nói lắm gái chứ thực ra ở nhà tự kỉ, forever alone he he.

Nói là gái không thích anh lắm, nhưng anh cũng vẫn có đầy bạn gái. Cứ cho 100 cô gặp anh có 1 cô thích anh, thì anh cũng gặp được vài nghìn cô rồi. Các chú tự tính số gái thích anh nhé.

Anh muốn viết về tất cả các gái anh từng quen, vẫn với sự trân trọng nâng niu yêu thương he he. Nhưng sự đời nó không đơn giản, viết về gái này gái kia ghét anh. Viết về nhiều gái thì vợ ghét anh. Mà viết về tất cả các gái thì tất cả các gái, cả vợ anh, và tất cả các giai sẽ nhìn anh với 1 niềm thù hận vô biên vô biên.

Thế nên tóm lại là anh chả kể về gái anh quen. Anh sẽ viết về vài chuyện tình cảm anh nghe được ở đâu đấy. Nhưng vẫn để nhân vật chính là anh, các chú đọc thì lấy làm giải trí, cái gì học được thì học, ghen tị với anh làm gì cho nó phí, đằng nào anh cũng vào chuồng rồi. Các cô có đọc thì cấm ghen.

Tóm lại là các tình tiết chi tiết trong truyện của anh đều mặc định là hư cấu hết, nhá. Dĩ nhiên nó không nhất thiết phải khác với sự thật, kể cả tên nhân vật he he. Và nếu chẳng may có trùng hợp với ai đó thì nghĩa là anh cố tình, nhá.

Lan man nhiều quá, hôm nay chuyện tình cảm này có nhân vật chính sinh năm 87 (nhắc lại phát, số liệu là hư cấu nhá). Tuổi Mão thì phải, 1 trong tứ hành xung với anh. Anh nhìn thấy ảnh gái lần đầu là trên facebook hay blog gì đó, trông xinh, thông minh, sáng sủa, tóm lại là thu hút.

Anh vốn nhút nhát (chú nào không tin anh đấm phát chết), nên chả biết làm quen thế nào. Đành mon men cứ chủ đề nào gái comment thì anh cũng đá comment vào đấy. Thế rồi gái cũng add facebook anh, sau đó thì tiếp tục trò đá qua đá lại trên comment thôi, chả có gì đặc sắc.

Ngày đẹp trời anh được gặp gái, nhưng không phải là hẹn hò riêng, gái kiêu lắm, mới quen gặp vào mắt. Hội bạn anh tụ tập ăn uống, gái cũng trong hội, anh cũng trong hội, dĩ nhiên là được gặp gái.

Gái đến muộn, xuất hiện như một đoá hoa. Cả quán nhậu bừng sáng, thực ra là hình như bọn phục vụ bật đèn vì trời tối, he he. Nhưng rõ là mắt anh và bọn bạn anh thì sáng lên vì thấy gái. Đúng như anh tưởng tượng, thân thiện tự tin xinh đẹp vui vẻ, tóm lại là cái gì cũng ổn.

Nhậu xong cả lũ đi hát, anh nốc 1 2 bầu rượu rồi nên máu, xung phong chở gái. Gái cũng đồng ý nhảy lên, anh đánh võng lượn lờ trên đường bưởi, vừa đi vừa chém gió nhặng xị, chả nhớ nói gì. Thấy gái ngồi đâu cũng có giai bu vào nói chuyện anh cú, anh chiếm luôn chỗ ngồi cạnh gái, lợi dụng lúc tối trời tắt đèn cầm tay gái 1 phát, mê li 5 phút.

Sau hôm ấy anh phát hiện ra gái làm ở công ty cạnh công ty anh, đúng là ở đời không gì quan trọng bằng chữ duyên. Thỉnh thoảng gái rủ đi trà đá sáng, ăn trưa, nói chung cũng quen thân dần đều. Rồi thỉnh thoảng gái kể chuyện các giai của gái, nhiều như quân Nguyên. Anh nghe chăm chú, thỉnh thoảng thả ra vài câu bình luận như cao thủ, tính chia sẻ cao ngất trời. Gái cứ vô tư kể, anh cứ vô tư nghe, biết quái đâu trong lòng anh thấy thế nào. Mà anh cũng chẳng nghĩ trong lòng mình thấy thế nào, quan tâm làm gì, đau đầu lắm, nhể.

Ngày đẹp trời gái gọi anh, "anh thích em không?"
"Ờ, có"
"Anh tỏ tình với em đi, rồi em yêu anh"
"@#$@#$@#$"
"Tí tan giờ làm đón em đi cafe, nhé"

Thế là gái thành người yêu anh, ngày tiếp theo anh hỏi gái
"Em thích anh từ khi nào"
"Từ lần gặp anh đầu tiên"
"Sao không nói"
"..."
"Sao hôm nay lại nói"
"Vì em đang buồn"

Khỉ, ra là mình có gái là vì hôm ý gái đang buồn.

Gái thích đọc sách, mỗi cuối tuần gái rủ anh đi cafe, xách theo 2 quyển sách. Đến nơi phát cho anh 1 quyển, bảo đọc đê. Rồi gái chìm đắm vào trong câu chữ của quyển còn lại. Khuôn mặt ngây ngô hưng phấn vui vẻ buồn bã theo từng nội dung. Nhưng đa phần anh thấy gái vui, vì sách gái chọn là sách vui. Gái bảo cuộc sống đã bao chuyện buồn rồi, đọc sách cũng buồn nữa thì chết mất. Sách gái phát cho anh toàn sách truyện khoa học, khi thì về những con số, khi thì về kinh dịch, đọc tí là ngáp.

Một ngày đẹp giời khác, anh phát hiện ra anh yêu gái hơi nhiều hơn anh tưởng. Anh ngồi suy nghĩ xem tại sao sự tình nó lại đến mức như thế, gái chiều anh, rất chiều (không phải như các bạn đang nghĩ, cái đấy tí anh kể sau), yêu anh, rất, gái xinh, dịu dàng, và cả đanh đá, gái có gương mặt thánh thiện của 1 thiên thần, hờ, giờ ít gái trông ngây thơ được như thế mà vẫn có cá tính, các bạn nhỉ. Tóm lại là lừa tình.

Tầm 3 tháng sau cái sự kiện yêu kia, anh ngồi đọc sách với gái, trong một quán trà đạo gì đó. Gái ngẩng lên nhìn anh, bảo:

"Sao cứ nhìn chân em thế, hư vừa thôi"
"Thế em thích anh hư hay ngoan"
"Cả 2" (trả lời như sách)
"Thế em có muốn hư với anh không" (câu này khó)
(nghĩ rất lâu)
"Có" (đỏ mặt)

Lúc ý anh nghĩ "đoạn này giống love story vãi". Mà love story thì kết thúc buồn, he he.

(lại lượn phát)

Nhận xét

  1. Viết tiếp đi bác. Đang hay. Nhưng bác đừng đấm em nhé, bác mà nhút nhát! :P

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Làm thế nào để trở thành thiên tài

Ôi sinh nhật

Canada trip live blog (April 04)